Lịch sử phát triển ngành đồng hồ ( phần 2 )

Đồng hồ nước

 Một bất lợi khu dùng nhật quỹ đo thời gian là không thể đo được thời gian vào ngày mưa hay vào ban đêm. Và người Ai Cập lại nghĩ ra các đồng hồ nước (clepsydres) dựa vào mực nước trong một chiếc bình trong suốt.

 

 

 

https://casiovietnam.net/dong-ho-nam-casio-ae-1400whd-1avdf-day-kim-loai-chong-nuoc-100m-tuoi-tho-pin-10-nam

https://casiovietnam.net/dong-ho-nam-casio-edifice-efv-570p-1avdf-day-nhua-chong-nuoc-100m

https://casiovietnam.net/dong-ho-nu-baby-g-bga-225g-2adr-day-nhua-mau-xanh-do-thi-thuy-trieu-nhiet-ke

 

lich sử phát triển ngành đồng hồ

Cấu tạo của đồng hồ nước rất đơn giản gồm một bình hình trụ có chia độ nối với một ống nhỏ. Một bình chứa nước có chỗ thoát bớt, giữ cho nước chảy vào ống nhỏ với một lưu lượng nhất định. Sau khi bình hình trụ đã đầy, nước tự động chảy ra ngoài qua ống hình chữ U nhờ nguyên tắc bình thông đáy. Người ta căn cứ vào mực nước dâng lên trong bình hình trụ để biết thời gian. Ví dụ, mực nước lên tới vạch thứ 7 thì biết đó là lúc 7 giờ.

Đồng hồ nước được cải tiến dần dần: một chiếc phao nổi trên mặt nước mang thanh gỗ có gắn một kim chỉ thị và kim này di chuyển trước một bảng có ghi thời gian. Về sau trục của phao nổi được mắc vào một bánh xe răng cưa làm chuyển động kim chỉ thị trước mặt có chia độ.

Tuy đã có sự cải tiến từ sau khi phát minh ra đồng hồ nước nhưng không hẳn vì vậy mà đồng hồ mặt trời mất đi tác dụng của nó. Người ta đã phát hiện một chiếc đồng hồ nước của tu sĩ kiêm nhà thiên văn Amenenhet. Nhờ đồng hồ nước Amenenhet nhận ra đêm đông dài hơn đêm hè, và trong suốt cả năm, đêm đã thay đổi nếu kể từ lúc mặt trời lặn cho tới lúc mặt trời mọc. Đồng hồ mặt trời cho biết giờ giấc, thì đồng hồ nước dùng để đo các khoảng thời gian đã trôi qua.
lich sử phát triển ngành đồng hồ

Vào khoảng năm 250 trước Tây Lịch, Ctesibius người Hy Lạp đã nghĩ ra được một thứ đồng hồ nước rất tài tình vì có bút ghi rõ thời gian. Ở chiếc đồng hồ này, nước chảy vào trong bình hình trụ theo một hình thức thi vị hơn:  những giọt nước mắt từ đầu chiếc tượng đã rơi dần vào trong bình. Nước dâng lên, chiếc phao nổi đưa lên cao một hình người có cầm ở tay một chiếc kim chỉ thị và đầu kim này là cây bút chuyển động trước một khối trụ thẳng đứng. Sau 24 giờ, nước chảy ra, rơi xuống một bánh xe đạp nước và bánh xe này làm khối trụ thẳng đứng quay đi một chút. Sau này, người ta thêm vào bộ phận răng cưa và đồng hồ nước trở thành thứ máy móc đắt tiền. Vào thế kỷ thứ nhất, nhằm hạn chế bớt thời gian tranh cãi ở Tòa án. Về mùa lạnh, nước đông đặc lại là khuyết điểm của đồng hồ nước.

Vào các thời đại trước, sự chuyển động của đồng hồ nước còn rất phức tạp, nên vua Théodoric tặng vua Gondebault xứ Burgondes một chiếc đồng hồ đã phải gửi theo cả người biết điều khiển. Và danh tiếng nhất phải kể đến đồng hồ mà Ông Hoàng Ả Rập Haroum-al-Raschil gửi tặng Hoàng đế Charlemagne vào năm 809, được làm bằng đồng thau, có 24 quả tròn cũng bằng đồng rơi vào trong một chậu để chỉ giờ.

Một loại đồng hồ nước khác rất thịnh hành vào thế kỷ 17 là đồng hồ quả lắc. Loại đồng hồ này gồm một cái trống kim loại hình trụ dẹp, bên trong chia thành các vách a,b,c,d … và các căn này thông với nhau bằng các lỗ nhỏ. Trọng lực đã làm cho nước chảy từ căn nọ sang căn kia và làm quay dần chiếc trống kim loại. Trục của trống xuống dần và di động trước một bảng chỉ thời giờ. Người ta chỉ cần nhìn xem trục ngang nằm ở con số nào để biết giờ./ Xem lại Phần 1

Loading Facebook Comments ...